Danh sách người Việt dùng Tumblr
vn:
Reblog lại link này để tập hợp được nhiều thành viên hơn bạn nhé :)
Source: vn
Bữa cơm của thầy trò Khổng Tử
Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.
Trong thời Đông Chu , chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.
Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên: tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!” Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”
Nghe Nhan Hồi nói xong. Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”
Muốn hiểu biết tường tận một vấn đề gì, cần phải là người trong cuộc.
Một con người là một phần của toàn thể mà chúng ta gọi là “vũ trụ”. Thành phần này bị giới hạn bởi thời gian và không gian. Con người kinh nghiệm về chính mình, về tư tưởng và cảm xúc của mình, như là một thứ gì cách biệt với những thứ còn lại, một loại ảo giác quang học của nhận thức. Ảo giác này là một thứ ngục tù đối với chúng ta, giới hạn chúng ta vào các tham muốn cá nhân của chúng ta và vào tình yêu đối với vài người gần chúng ta nhất. Bổn phận của chúng ta là phải giải phóng chúng ta khỏi loại ngục tù này bằng cách mở rộng các lòng trắc ẩn để bao phủ mọi sinh vật và toàn thể thiên nhiên trong vẻ đẹp của thiên nhiên.
Lảm nhảm
Suy nghĩ - dù tích cực hay tiêu cực đều mang lại năng lượng
-Suy nghĩ tích cực mang lại nguồn năng lượng tích cực để sẵn sàng chia sẽ, cảm thông, tha thứ….
-Suy nghĩ tiêu cực mang lại nguồn năng lượng tiêu cực, sẵn sàng phá hoại, mâu thuẫn….
Thật sự có suy nghĩ tích cực và tiêu cực không ? Hay thực sự chỉ có 1 loại năng lượng suy nghĩ, còn loại kia không thuộc về suy nghĩ ?
Bản chất của suy nghĩ là năng lượng , dù tích cực hay tiêu cực vẫn là cách sử dụng nguồn năng lượng ấy.
Vậy bản ngã là gì ??? Cả tích cực lẫn tiêu cực ?
Tính chất cảu suy nghĩ là lặp đi lặp lại các vấn đề.
Nguồn “Tích cực” kia có thực sự thuộc “suy nghĩ” không?
“Vận Mạng Trong Tay Chúng Ta “
Phật Trời đều nhìn vạn vật như nhau , không đặc biệt giúp được bất cứ người nào. Chỉ có ta mới có thể tự giúp ta mà thôi.
KTS Lê Hiệp
……
-Bao nhiêu một gói bông bà ơi ?
-Nă..m..n.ăm..ngàn..
-Con lấy thêm gói kẹo nhé, tất cả là bao nhiêu ?
-Mườ..i …mười..mộ..t ngàn.
Hắn rút ví ra tờ 50. Bà cụ mò mẫm trong cái túi của mình..
-Bà ..trả con bao nhiêu nhỉ ?… Bà ..mệt quá …hôm nay bà đau đầu…
-35.000 bà ạ .- Hắn ngửi thấy mùi dầu xen lẫn với mùi trầu bà cụ đang nhai. - Bà ở đâu, sao tối bà không về nghỉ đi ?
Lần mò từng đồng tiền trả lại hắn..
-Bà ở gần viện nhi..đi..vào ngõ chùa..chùa Láng..hết Chí ..Thanh…bà..đã bán được hàng đâu..mà về .
-Hay để con đưa bà về.Bà về mai bán tiếp cũng được?
-Tiề..n nhà..5 ngày nay …bà đã t..rả đâu,..về lấy ..tiền..đâu trả tiền nhà với tiền ăn.
-Tiền nhà của bà hết nhiều không ?
-Một…tối…hết..10…000.
Cầm mớ tiền bà lão trả lại.
-Thôi con lấy 20.000. Bà về nghỉ đi , mai mà bán.-Hắn đưa trả bà cụ -
-Bà…đã..b..án..được hàng..đâu con…-bà lão rút trong túi ra thêm 1 bịch bông cho vào cái rổ của mình.
-Tối bà đã ăn gì chưa?
-Bà..b.à..ăn cái…bánh 2000, cái..bánh..rán ấy ..con.
-Thôi, cụ cố gắng bán hàng rồi về mà nghỉ sớm đi…Rồi hắn lên xe…và đôi khi hắn không hiểu cuộc sống này.
Hắn không hiểu hàng tháng hắn tiêu tiền triệu. Chẳng ăn chơi gì nhưng hắn vứt 5,7 trăm mà chẳng thấy tiếc. Một bữa ăn 2000, một chỗ ngủ 10000,một người già…hắn thật sự không hiểu….với cái xã hội đầy đủ này…chính hắn…hắn không hiểu….
Người mà tôi ngưỡng mộ và kính trọng hơn bất kỳ ai khác trên thế giới là Nelson Mandela. Phải dành đến 18 năm trong tổng số 27 năm ngồi trong tù để đập đá vôi trên đảo Robben không hề khiến ông nản chí. Khi đi bộ trên con đường bụi bặm từ nhà ngục đến chiếc thuyền chuẩn bị đưa ông đến tự do, ông nhận ra rằng nếu cứ chìm đắng trong cảm giác cay đắng thì ông sẽ không bao giờ tự do thực sự. Trên quãng đường đi bộ ấy, ông tha thứ cho những kẻ đã đàn áp mình bởi nếu ông không làm như vậy thì cuối cùng bọn họ cũng sẽ hại ông. Chính vào lúc đó, ông đã thực sự tự do - và nó chính là điều khiến ông trở nên vĩ đại.
Richard Brason - Sáng lập Virgin
Trích trong : ” Mặc kệ nó, làm tới đi”
Slogan !!!

Đừng cố gắng thích nghi khi bạn được sinh ra là để KHÁC BIỆT
(via dpoteam)


Nếu bạn cảm thấy nhàm chán , tức là con người bạn đang trở nên đúng như thế :)
- Someone -

